Đại Vệ Chí Dị: Chuyện Tây Nguyên Nước
Vệ đào tài nguyên bán rẻ cho nước Tề. Chuyện kinh thiên động địa ấy các
bậc sĩ phu trong thiên hạ đều biết và phản đối. Tầng lớp nhân dân do
sách vở bị chính sách cấm đoán hà khắc của triều đình, ít người biết
đến. Thành ra chỉ có một nhóm sĩ phu biết mà cùng nhau phản đối mà
thôi. Nhóm sĩ phu khác thì tranh thủ lấy lòng triều đình mạt sát nhóm
kia. Chuyện này bung xung vô cùng. Nơi nào có phòng sách, nơi ấy người
ta xôn xao chuyện bán tài nguyên. Triều đình nhà Vệ mới họp bàn. Vương
nước Vệ là Cường gọi tể tướng Vệ là Bạo đến nói:
- Này anh Bạo, buổi thiết triều tới đây. Thế nào cũng có kẻ nhắc việc tài nguyên. Anh có cao kiến gì không?
Bạo
vốn tính huênh hoang, nói nhiều mà chả làm được mấy. Nhiều lần điều
hành chính sự nước Vệ chả ra đâu vào đâu, cải cách nửa vời làm giá cả
ngoài chợ tăng vùn vụt. Khiến cho dân mất lòng tin, mà bọn gian thần
trong triều cũng có cớ dèm pha. Vị thế lung lay lắm, qua mấy năm cầm
chính sự Bạo già sọm hẳn đi. Mất hẳn tính cương cường như buổi đầu. Bạo
tâu:
- Thưa đại vương anh minh, thần đã sắp xếp đâu vào đó.
Cường Vương không tin lắm, mới hỏi cặn kẽ. Bạo trả lời lưu loát trôi chảy. Cường Vương thở phào nhẹ nhõm nói:
- Thế thì ta yên tâm.
Buổi thiết triều nước Vệ. Có kẻ bước ra tâu:
-
Thưa đại vương cùng bá quan văn võ, việc bán khoáng sản Tây Nguyên cho
nước Tề khiến cho sĩ phu, cựu thần khắp nước cực lực phản đối. Việc này
ngày càng lan rộng khắp nơi. Xin triều đình nghị luận.
Bạo đưa mắt nhìn Tôn Dưa, đại thần phụ trách văn hóa tư tưởng. Tôn Dưa lĩnh ý bước ra nạt to rằng:
- Tấu láo, không được gọi là cực lực phản đối. Phải nói là một số dư luận quan tâm.
Kẻ khác nói:
- Có đông đảo mọi tầng lớp nước Vệ phản đối việc bán tài nguyên này, không thể coi là việc nhỏ.
Quan phó bộ Hình bước ra chặn lời:
-
Nói sai rồi, không thể gọi chung như thế. Nên nói là có một số tri thức
góp ý triều đình vài vấn đề nhỏ liên quan đến việc khai thác tài
nguyên, một số còn lại đa phần là thế lực thù địch lợi dụng phá hoại
đường lối, chính sách xuyên tạc chủ trương triều đình. Phải tách rõ mới
đấu tranh có hiệu quả.
Kẻ khác bước ra nói:
- Thưa đây là việc lớn, nên cân nhắc bàn ở đại hội đại biểu nhân dân.
Bạo ngồi im từ bấy giờ, mới nhỏm dậy khoát tay:
-
Việc này không lớn, không lớn. Về ảnh hưởng với đất nước thì việc khai
thác tài nguyên này trên núi không lớn lắm, không đáng bàn ở đại hội
đại biểu nhân dân.
Kẻ khác thắc mắc:
- Sao nói là chủ trương lớn của triều đình, giờ lại bảo không lớn?
Đưa mắt nhìn kẻ vừa nói, Bạo gằn giọng:
-
Làm quan trong triều bao lâu rồi mà hỏi gàn vậy, chủ trương lớn của
triều đình là để các quan trong triều biết ý mà thống nhất. Chủ trương
lớn của đất nước mới cần nhân dân thống nhất.
Có kẻ lại hỏi:
- Thế cái gì là chủ trương lớn của đất nước mà cần đến nhân dân thống nhất, tham gia?
Phó tể tướng Vệ là Trọng nói:
-
Có nhiều cái, như đóng thuế để xây dựng quốc gia, học tập tấm gương đạo
đức tiên đế, những việc đó đúng là việc lớn cần đến sự tham gia của
nhân dân cả nước. Còn việc bán tài nguyên này là chỉ là lớn với triều
đình thôi. Với nhân dân là việc nhỏ không đáng phải phiền họ tham gia.
Có kẻ người miền Nam bước ra, thái độ bứt rứt tâu:
-
Thưa triều đình, khai thác quặng tài nguyên trên cao nguyên, chất thải
hàng tỷ tấn. Dù chúng ta có đảm bảo rằng không có gì xảy ra. Nhân dân
miền Nam
thì tin hay buộc phải tin vì họ chả còn biết tránh đi đâu. Nhưng các
thương gia ngoại quốc từ muôn phương nhìn thấy điều ấy, có lẽ họ không
muốn đầu tư gì vào miền Nam
nữa. Họ không dễ tin những điều chúng ta đảm bảo. Họ tất nhiên là không
mạo hiểm đồng vốn và con người nước họ trước cả tỷ tấn chất thải treo
lơ lửng, được một nước công nghệ yếu kém về môi trường như nước Vệ ta
đảm bảo không vấn đề gì. Đến những vấn đề môi trường như khí thải trong
thành phố, chất thải, rác thải còn ngập cả đô thị trung tâm không giải
quyết được, nói gì đến giải quyết chất thải quặng trên rừng. E rằng nếu
cho khai thác quặng trên núi, thương gia ngoại quốc sẽ rút hết.
Vệ Cường vương ngôi trên ngai yên lặng từ này đến giờ, bỗng cười ha hả nói:
-
Khá khen cho ngươi lo xa, không có nước nào đầu tư thì để đó cho nước
Tề họ đầu tư. Lo gì chuyện đó. Người Tề họ luôn có ý muốn đầu tư vào
nước ta, chỉ cần bản vương gật đầu chỗ nào là họ đầu tư lâu dài chỗ đó.
Cần chi đế bọn ngoại quốc vừa muốn làm ăn sinh lợi, vừa muốn xỉa xói
chuyện nước Vệ. Khai thác tài nguyên còn có cả những cái lợi mà bọn
người tầm thường không thể thấy hết.
Cả triều thần nước Vệ kinh ngạc trước tầm nhìn xuất chúng của Vệ Cường Vương, đồng loạt đứng dậy cùng nhau hô vang:
- Đại vương anh minh, Đại Vệ đời đời hưng thịnh.
Sau
đó triều đình đưa nhận định khai thác tài nguyên ra bá cáo với thiên
hạ. Lời văn nhẹ nhàng khiến cho việc khai thác tài nguyên trở nên đơn
giản, không có gì phức tạp. Trong đó có đoạn:
“để
nhằm phát triển kinh tế nhân dân miền núi, cho khai thác quặng bán cho
nước Tề cải thiện đời sống nhân dân. Chính sách này có nhận được sự
quan tâm của một số sĩ phu, ý kiến đóng góp của họ triều đình sẽ lưu
tâm. Ngoài ra một số phần tử quá khích như mọi khi lại ra rả xuyên tạc
đường lối triều đình, luận điệu của chúng sẽ bị bác bỏ bởi triều đình
phổ biến bằng hình ảnh hàng ngày, hàng giờ về Tây Nguyên xanh tươi,
phồn vinh. Mời bà con đón xem vào các tối hàng ngày….’’
Tháng
sau đại hội đại biểu nhân dân nước Vệ họp tại bộ Binh, do nhà đại lễ
đường đang xây nên các cuộc họp đại hội đại biểu đều họp trong phủ quốc
phòng. Lính gác lăm lăm gươm dáo sáng quắc quây mấy vòng quanh nơi họp.
Có chín phần quan lại nước Vệ lại làm đại biểu nhân dân. Bởi thế chuyện
khai thác tài nguyên tuy ngoài dân bàn luận gay gắt nhưng bên trong vẫn
êm đềm, có mấy vị đại biểu chỉ nói sơ sơ qua việc đó rồi chuyển sang
việc khác vì không đủ thời gian thảo luận.

Đại Vệ chí dị: Chuyện ngựa gỗ
Nước
Vệ trải qua nhiều năm khốn khó, đến năm ấy thì Mạnh Vương lên ngôi báu.
Thiên hạ hí hửng mừng rỡ, ngoài đường, ngoài chợ xầm xì bán tán đầy vẻ
phấn khởi. Nào là Mạnh vốn dòng của tiên đế, mặt mũi khôi ngô, sáng
sủa, tính tình thuần hậu ưa sự thật. Thế này là dân Vệ hưng rồi, con
cháu rồng đã trở lại nắm vương quyền. Bọn sâu mọt sẽ không còn đất
sống...
Sau
khi ngôi tể tướng vào tay Dũng, dân Vệ lại đồn, tể tướng là loại tài
ba, học rộng, chí khí tiến thủ khác người, trình độ ưu việt. Ngài quản
lý triều đình đâu sẽ ra đó, trọng dụng người hiền tài, xử trí anh minh
lỗi lạc. Vận nước Vệ hưng thật rồi.
Ấy là đầu năm đại hội triều đình lần thứ XXX.
Dũng nắm ngôi tể tướng, có lần vi hành trong dân. Nghe thấy có kẻ mù lòa ở chợ nói rằng:
- Cái nước Vệ này càng ngày càng thiên về cường bạo!
Người buôn bán đi qua, có đứa hiếu sự dừng lại hỏi nguyên do, kẻ mù nói:
- Vua thì Mạnh, quan thì Dũng thế chẳng phải là toàn cường bạo đó sao?
Dũng
về triều tức tốc tìm kẻ có tên là Nhân để cho làm phó của mình, hòng
bịt miệng lời đồn đại về triều đình trong dân. Ba tháng sau Dũng vi
hành ra chợ, lại nghe kẻ mù ấy nói:
-
Phàm mọi mối quan hệ trong đời đều cần lấy chữ Tín. Làm quan càng cần
phải giữ chữ Tín thì dân mới tin. Dân tin thì mọi việc mới suôn sẻ trôi
chảy. Nước Vệ cường bạo có thừa, cái chữ Nhân kia cũng năm bày đường
Nhân. Cái Nhân của kẻ đại trượng phu khác với cái Nhân của đám quần
thoa. Nước Vệ mà không có chữ Tín thì khó mà thu phục được nhân tâm.
Dũng
về bàn với Mạnh, xin tìm người Tín để làm quan đầu triều. Tìm mỏi mắt
trong đám quan lại không có đứa nào đáng tên là Tín cả. Mấy năm sau
chán nản thôi không tìm nữa.
●
Lại
nói về dân Vệ, sau mấy năm sống dưới sự cai trị của vua quan mới. Con
rồng chả thấy tinh tướng đâu, lòi đuôi ra giống tắc kè hoa. Càng trị vì
lâu càng mưu mô xảo quyệt, biến hóa khôn lường. Sâu mọt được thể càng
ngày càng sinh sôi, phát triển lúc nhúc. Tài ba học rộng cũng chả tăm
hơi, lúc cần bán lúa thì cấm, lúc cần cấm thì lại cho bán, lạm phát leo
thang, vật giá đắt đỏ, nạn thất nghiệp ngày càng gia tăng. Dân tình lừa
lọc nhau kiếm nắm gạo cho qua bữa, quan lại thì gia sức vơ vét thuế má,
tài nguyên. Xã hội đảo điên, đạo đức xuống cấp. Đứa nào ma lanh thì
sống, thật thà thì khốn đốn cả lũ.
Tề Bá Vương ở phía Bắc thấy nội tình nước Vệ rối ren, mới sai sứ sang Vệ đưa thư nói với Mạnh Vương rằng:
-
Nước các ngươi vốn là chư hầu của ta từ lâu, cảm cái tình ấy mà ta nói
cho Vệ ngươi rõ. Lòng người Vệ oán thán triều đình lên đến tận mây
xanh, không khéo trừ bỏ mối nguy ấy thì có ngày vua quan các ngươi chả
còn dinh cơ nguy nga, bạc vàng, châu báu mà hưởng nữa đâu. Cái họa diệt
vong ngay trước mắt đó.
Mạnh
Vương nhận thư lấy làm lo sợ lắm. Bèn thân chinh sang Tề cầu kiến sự
giúp đỡ. Tề Bá Vương cùng Mạnh Vương cắt máu ăn thề. Ký kết hiệp ước
liên minh can thiệp nội bộ lẫn nhau khi có biến. Đổi lại Tề Bá Vương
nói ý mình:
- Nước Tề ta có con ngựa gỗ, muốn ăn cỏ cao nguyên nước Vệ, liệu nhà ngươi có giúp được chăng?
Mạnh Vương vái lia lịa ríu rít rằng:
- Đại Vương nói một con, chứ mười con tôi cũng xin hầu Đại Vương.
Hàng
nghìn thanh niên nước Tề kéo ngựa gỗ sang cao nguyên nước Vệ. Lão đại
thần nước Vệ cùng các sĩ phu thấy nguy cơ tiềm ẩn bèn dâng biểu can
ngăn. Mạnh Vương và Dũng phán rằng:
-
Có mấy ngàn dân phu và con ngựa gỗ, làm gì mà các ngươi phải lo cuống
lên như vậy, các ngươi an phận mà sống, đây là chủ trương lớn của triều
đình. Cỏ để không cũng vậy, cho ngựa gỗ nước Tề ăn. Họ giả tiền có thêm
ngân sách cho cao nguyên, thế không tốt sao. Cấm bàn.
Kẻ mù ở chợ đi xin ăn, lải nhải rằng:
-
Nước Tề đồng ruộng bát ngát phì nhiêu, thảo nguyên mênh mông. Thế mà
nhọc công kéo ngựa sang tận cao nguyên nước Vệ ăn cỏ. Há chả phải
chuyện bất thường hay sao? Tỉ như trong bụng ngựa chứa đồ binh khí, nếu
có biến thì không thể hình dung mà nói hết.
Lời ấy đến tai triều đình, lập tức Mạnh sai Dũng sang Tề triều kiến. Khi đi dặn dò:
-
Chuyến này ngươi đi, cốt phải thật khéo để làm sao dân Vệ ta thấy rằng
nước Tề đối đãi nước Vệ như anh em ruột một nhà. Cho dân Vệ khỏi dị
nghị, dèm pha.
Dũng sang chầu được Tề Bá Vương cho quan lại địa phương đón tiếp long trọng lắm. Về đến Vệ huênh hoang nói rằng:
- Đấy các người đúng là bọn hủ nho, nước Tề đãi Vệ ta như anh đối với em. Làm sao mà có chuyện thế này, thế nọ được.
Dân
Vệ biết rằng nước Tề là nước mà từ trước đến nay, chuyện anh em giết
nhau tranh giành ngôi vị, quyền lợi là nhiều nhất thiên hạ. Nhưng chả
sử gia nào dám nói, sợ đi ngược chủ trương lớn của triều đình. Quanh
quẩn lại bàn đến kỳ đại hội triều đình tới, sẽ có vị này thẳng thắn,
cương nghị vì dân vì nước, tay kia kiến thức uyên thâm... lên nắm ngôi.
Nước Vệ lại sắp hưng rồi.
(Trích Blog Người Buôn gió)